Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Du khúc Gió Tháng Mười Hai

 🍂  Hoài Xuân Có những mùa xuân… Không phải vì hoa đã tàn mà trở thành cũ. Cũng không phải vì thời gian đi qua mà chúng ta quên mất. Mà bởi… người của mùa xuân năm ấy, đã không còn là người của hôm nay. Ta từng nghĩ thanh xuân sẽ là mãi mãi. Mãi mãi đến mức một lời hẹn có thể chờ thêm một lần. Giấc mơ về một mái nhà có thể còn đợi ta trở về. Về một người thương có thể còn đợi ta mãi bên hiên, dưới một mùa mưa, dưới một vầng trăng, dưới một mùa xuân không bao giờ khép lại. Ta đã từng tin như thế. Và rồi… Đi qua những con đường không còn tên người cũ. Đi qua những thành phố sáng đèn nhưng có những đêm… không biết phải trở về đâu. Ta đi qua những được mất của nhân gian. Đi qua những cuộc gặp rồi chia xa. Đi qua mái tóc xanh… để một ngày giật mình nhận ra, trên đầu mình đã có những sợi bạc. Cho đến khi ngoảnh lại… Ta mới hiểu. Mình không đánh mất một mùa xuân. Ta đánh mất người đã từng là mùa xuân ấy. Đánh mất giấc mơ về một mái nhà luôn rộn ràng tiếng trẻ. Đánh mất giấc mơ về nh...
Các bài đăng gần đây

Lời cuối của kẻ ở ẩn trong thành phố

Khép lại trang cuối của Gió Tháng Mười Hai, tôi mới hiểu rằng, điều mình viết chưa bao giờ chỉ là một câu chuyện. Nếu chỉ kể về tuổi thơ ở Cai Lậy, về người cha của một chế độ đã lùi vào quá khứ, về những tháng năm mưu sinh, về biển Trầm Hương, về V., về Tuyết Anh, về cuộc hôn nhân im lặng hay những cuộc chia ly trong đời người… thì có lẽ cuốn sách này đã kết thúc từ chương mười hai. Nhưng có những câu chuyện không khép lại khi dấu chấm cuối cùng được đặt xuống. Bởi cuộc đời vẫn tiếp tục ngân vang sau khi người kể chuyện đã im lặng. Nên Gió Tháng Mười Hai không chỉ là một tiểu thuyết hiện thực. Đó là hành trình của một con người đi qua gần trọn một cuộc đời để tìm lại chính mình. Đi qua công danh. Đi qua yêu thương. Đi qua những cuộc gặp gỡ rồi ly biệt. Đi qua được và mất. Đi qua những mùa dâu bể. Để cuối cùng hiểu rằng, điều đáng giữ nhất không phải là những gì ta từng có, mà là bản tâm nguyên sơ chưa từng đánh mất. Có người sẽ gọi đây là một tiểu thuyết tự truyện, bởi cốt lõi của tác...

Ngoại truyện

Những khúc hát của kẻ ở ẩn trong thành phố Tôi không còn nhớ mình bắt đầu sống chậm từ khi nào. Có lẽ là sau khi đã trả xong món nợ cuối cùng. Cũng có lẽ là sau khi đứa con trai đủ lớn để tự bước trên con đường của nó. Hay có lẽ là từ ngày tôi thôi không còn mong một phép màu xảy ra nữa. Người ta thường nghĩ, một đời người được chia thành nhiều chặng. Tuổi thơ. Tuổi trẻ. Tình yêu. Gia đình. Thành công. Rồi tuổi già. Nhưng đến khi đi gần hết con đường ấy, tôi mới hiểu, đời người thật ra chỉ có hai phần. Một phần là những năm tháng ta cố gắng trở thành một ai đó. Phần còn lại là những năm tháng ta học cách trở về làm chính mình. Tôi đã sống gần hết phần đầu. Những năm cuối đời này, tôi chỉ còn muốn sống phần sau. Tôi vẫn ở giữa Sài Gòn. Vẫn thức dậy mỗi sáng trong căn nhà nhỏ. Vẫn tự pha cho mình một ly cà phê. Vẫn nhìn dòng xe đi qua con hẻm dưới nhà. Thành phố chưa từng thay đổi. Chỉ có người ngồi bên hiên nhà là đã khác. Tôi không còn viết để níu giữ một người. Tôi cũng không còn viết...